Thiếu tướng,Tiến sĩ,nhà văn Chu Phác

                                 

* Tên khai sinh: Nguyễn Chu Phác, sinh ngày 15.8.1934 tại thôn Đa Hòa, xã Bình Minh, huyện Châu Giang, tỉnh Hưng Yên. Hiện ở Hà Nội. Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (1990).
* Nhà văn Chu Phác đã tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, từng học Trường Sĩ quan Lục quân Việt Nam, Trường Sĩ quan Tham mưu tại Trung Quốc, Hội viên Lục quân, Học viện Chính trị - Quân sự, Học việc Quốc phòng, là Phó tiến sĩ Khoa học Quân sự. Vốn là chiến sĩ liên lạc, chiến đấu viên ở các Đại đoàn 316, 304, tham gia chiến đấu ở chiến trường Điện Biên Phủ. Hiện là Thiếu tướng, Cục trưởng Cục Nhà trường (Bộ Tổng tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam), Phó chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Việt Nam, Tổng biên tập tạp chí Nhà trường quân đội.
* Tác phẩm đã xuất bản: Người qua vùng nắng (tiểu thuyết, 1987); Miếu thần Trung (truyện, 1989); Hài cốt cuối cùng (tiểu thuyết, 1989); Lật ngược đời người (tiểu thuyết, 1991); Người bị ma ám (truyện ngắn, 1991); Tìm hiểu phương pháp, tiếp cận người theo quan điểm triết học phương Đông (nghiên cứu, 1993); Trong chiến hào Điện Biên (truyện ký, 1994); Học võ tướng Vũ (truyện ký, 1995); Vì con người hãy giúp con người (1995)...
- Nhà văn đã được nhận Giải thưởng cuộc thi truyện ngắn tạp chí Văn nghệ Quân đội (1984) với truyện ngắn Tiếng gọi. Giải thưởng Liên hoan phim các nước xã hội chủ nghĩa với kịch bản phim Vũ khí tự làm.

Nhà văn - Thiếu tướng Nguyễn Chu Phác theo đơn vị hành quân lên chiến trường Điện Biên từ cuối năm 1953. Năm ấy, ông mới 20 tuổi. Ông được bổ nhiệm làm Trung đội trưởng xung kích thuộc Trung đoàn 57, Đại đoàn chủ lực 304. Đơn vị ông được giao nhiệm vụ đánh chia cắt địch không cho bọn ở trung tâm Mường Thanh liên hệ với đồng bọn ở Hồng Cúm, phía Nam. Không chỉ là người chỉ huy bộ đội ôm bộc phá mở đột phá khẩu đánh địch. Chu Phác còn cùng anh em làm công tác vận động quần chúng, khắc phục hậu quả sau trận máy bay giặc Pháp ném bom giết 444 người dân ở bản Noọng Nhai chiều 25-4-1954. Được hỏi về những ấn tượng khi tham gia chiến dịch, tướng Chu Phác kể: Lính đơn vị tôi rất trẻ, đa số là người thành phố, là dân học sinh, sinh viên nên rất tếu và cả lãng mạn nữa. Họ đặt tên cho từng đoạn hào mới đào, những Hàng Ngang, Hàng Đào, Đồng Xuân, Hàng Cỏ... Họ chiến đấu ngày đêm, không sợ hy sinh và họ diễn kịch, chơi đàn khi ngưng chiến.
Ở chiến trường 56 ngày đêm ác liệt, tướng Chu Phác cho rằng, cái đáng quý nhất của bộ đội ta là tình đồng đội. Ông kể: "Đơn vị tôi là đơn vị xung kích. Đã là xung kích thì không thể không có hy sinh. Có hôm khi đi cả chục anh em mà lúc về chỉ còn hai ba người, nhưng không ai nguyên vẹn! Cuộc chiến đã qua 50 năm rồi mà hình ảnh những chiến sĩ trẻ trung, tươi roi rói vẫn còn trong tôi. Ôi những Giá, Chân, Sằn, Nghiệm, Vân, Thoàng, Tùng... giờ các bạn nằm đâu? Biết bao chàng trai trẻ ra đi từ đó không về!". Trên sân thượng nhà tướng Chu Phác ở 38, Lý Nam Đế - Hà Nội, ông có dựng một cái am nhỏ để tưởng nhớ đồng đội của mình. Bên bát hương là hai chữ "đồng đội", dưới bát hương là tên những đồng đội của ông đã bỏ lại máu xương, bỏ lại tuổi trẻ của mình ở Điện Biên. Ông lặng lẽ tâm sự: "Không có những con người ấy làm sao có chiến thắng Điện Biên Phủ năm xưa, làm gì có một thành phố Điện Biên tươi đẹp, có đất nước từng ngày đổi mới hôm nay... Và làm gì có những "ông tướng, ông tá" như chúng tôi". Để tưởng nhớ các chiến sĩ đã hy sinh trên chiến trường Điện Biên năm xưa, Chu Phác viết nhiều trang về họ, trong đó có tập Trong chiến hào Điện Biên (1994). Và tôi tin chắc đây không phải là tác phẩm sau chót về Điện Biên Phủ của riêng ông. Lạ thế, có thể nói, đề tài về Điện Biên Phủ mãi mãi không bao giờ cạn, không bao giờ cũ trong lòng các nhà văn từng là chiến sĩ Điện Biên năm xưa.
 

                                                                                  Theo tạp chí Đảng Cộng sản

 

 
< Trước   Tiếp >

 
Advertisement