SỐNG CHẠY.............
Đối diện với cổng bệnh viện Bạch Mai có một xóm mà có rất đông những bệnh nhân chạy thận nhân tạo thuê để ở và để kéo dài sự sống chạy của mình. Và vì có rất nhiều người chạy thận thuê nên người ta gọi luôn là “Xóm Thận”
Trong xóm chạy thận mọi người rất hay ra gốc trúc ngồi. Gốc trúc là ngã tư của cả xóm mà.  Mùa hè ra đó ngồi tha hồ mà mát. Vừa ngồi vừa nói đủ thứ chuyện. Từ chuyện đá bóng, cá độ… rồi chuyện con cái. .. nhưng chủ yếu vẫn là chuyện ở bệnh viện, hôm nay có gì mới không? Đau đầu, mỏi lưng, huyết áp cao, huyết áp thấp, tim đập nhanh đập chậm… Thuốc thang thế nào…? Hoặc là chuyện bán hàng hôm nay kiếm có kha khá không? Rồi thì chuyện bảo vệ đuổi… Rồi chuyện thuê nhà, giá cả thị trường tăng vùn vụt... Làm gì ra tiền đây…???

 Ôi, nhiều chuyện lắm cũng rôm rả ra phết…
à, tôi cũng phải kể cho các bạn nghe về xóm của tôi một chút đã chứ. Xóm của tôi đặc biệt lắm. Có lẽ là độc nhất vô nhị, đó là ai trong xóm cũng đều phải chạy để mà sống, hay là sống chạy nhỉ? Thôi mọi người gọi thế nào được, miễn là vui. Các cô các bác trong xóm đều rất dễ tính mà. Làm gì thì làm, đi đâu thì đi những cứ 72 tiếng đồng hồ mọi người trong xóm lại đến bệnh viện một lần để lọc máu, duy trì sự sống, loại bỏ chất độc trong máu đi và có một dòng máu mới.
   Mấy ngày nay trời vừa mưa, vừa rét, nên không thấy có ai ngồi ở đó cả. Ngạc nhiên vì thấy như vắng vắng, thiếu thiếu cái gì đó…
 Xóm của tôi nghèo đó là điều đương nhiên mà ai cũng biết, họ làm đủ mọi nghề, từ bán xôi, bán nước, đánh giầy, bánh mỳ…
Tất cả những công việc có thể làm được, để có thêm thu nhập. Mặc dù có thêm một chút hy vọng về sự sống. Đều làm cho chúng tôi hứng khởi. Mỗi con người là một mảnh ghép đầy bi kịch. Nhưng họ vẫn làm việc vẫn tin tưởng vào ngày mai sẽ tươi sáng hơn. Không muốn trở thành kẻ vô ích trong xã hội dù cuộc sống có cơ cực đến đâu. Chúng tôi có cách yêu thương và sống theo cách của chúng tôi…
Tôi nghe mọi người kể nhiều về một anh chàng, ngày nào cũng vậy, sáng sớm tinh mơ, hay trưa nắng mùa hè nắng cháy, cũng có khi là buổi tối, với khuôn mặt buồn buồn dáng đi thất thểu, trên vai một bên là một cái túi, một tay là một cái điếu cày, anh đi bán nước chè trong bệnh viện.   Anh gầy không thể gầy hơn được nữa, người gầy khô khốc như cây mùa thu, chân tay khẳng khiu…
  Anh là Lã Văn Ngọc năm nay 35 tuổi, vẫn độc thân.  Anh là một trong hàng trăm những con người đang ngày đêm phải vật lộn với tử thần và hàng ngày phải bươn trải trong cuộc sống, vừa chữa bệnh vừa phải kiếm tiền nuôi bản thân. Bị bệnh tật hành hạ đã đủ khổ lắm rồi, đã đủ đau đớn lắm rồi. Ngoài nỗi lo về bệnh tật còn phải lo về miếng cơm manh áo nữa. Cơ cực lắm. Anh thầm lặng kiếm tiền. Thầm lặng chữa bệnh. Thầm lặng sống.
Xót xa, buồn khủng khiếp cho anh và cho cả tôi
Tôi không phải trẻ con để không hiểu rằng, cuộc sống cần phải có tiền. Người ta không thể đi vào siêu thị, hay đi chợ nếu không có tiền (Bằng đôi bàn tay không). Ngay cả khi gửi xe nếu không có tiền cũng bị người ta nói nặng nhẹ). Hay là muốn uống một cốc trà đá cũng phải có tiền, vào bệnh viện không có tiền càng không thể.
 Chiều tối, khi mọi người hối hả từ cơ quan về nhà cùng quây quần bên bữa cơm chiều hạnh phúc đầm ấm. Thì anh lại vội vã… vội vã đi bán hàng và khi mọi người vui vẻ với những bộ quần áo đắt tiền, xe đẹp đi chơi đi dạo phố phường thì anh lại tất bật với công việc quen thuộc của mình: đi bán nước chè.
Được hưởng bầu không khí ấm cúng hạnh phúc của một tổ ấm gia đình trọn vẹn là khao khát chính đáng của không phải chỉ riêng anh hay riêng tôi mà là tất cả mọi người trong chúng ta.
 Cái công việc nặng nhọc vất vả ấy với người bình thường đã là khó khăn… Đối với người bệnh tật lại càng nặng nhọc gấp nhiều lần.
Tôi nhớ có một lần anh bị bảo vệ đuổi, chạy thế nào mà bị ngất, cấp cứu đến mấy ngày… khiếp thật. Anh đi lảo đảo, thân hình tiều tuỵ như tàu lá úa vàng. Anh thì thật thà chất phác.
Thế đấy, chả ai muốn mình vất vả khổ sở
Những giọt mồ hôi, những nhọc nhằn những vất vả
Những việc làm ý nghĩa. Những công việc bình thường mà đáng trân trọng. Những con người nhỏ bé nhưng thật phi thường. Có những hạnh phúc thật giản dị mà lại đáng quý
Cuộc sống đối với anh là mồ hôi và nước mắt. Một màu khổ cực và bon chen, bươn trải với đời với miếng cơm manh áo, mớ rau bơ gạo. Anh vẫn cười: “phong cách Tây Âu” con tỉ phú cũng phải kiếm tiền.
Anh hơn tôi 5 tuổi. Quê anh ở khu 4, thị trấn Hàng Trạm. Yên Thuỷ, Hoà Bình. Tôi tự nhận mình là người vô tâm vì cũng ít khi nói chuyện với anh. Và khi nói chuyện với anh rồi tôi mới hiểu, mỗi con người là một kho tàng những câu chuyện dài bất tận.. Chẳng có nỗi đau nào giống nỗi đau nào hết. Sao có nhiều bất công đến vậy cơ chứ. Người thì gìau ơi là giàu, sướng ơi là sướng người thì khổ quá chừng. Đó là điều không công bằng nhất trong cuộc sống này.
Cuộc sống có quá nhiều những cái không được. Ngày tháng nối tiếp nhau bằng những nỗi buồn, một màu u ám…
Tôi vẫn thắc mắc vì sao anh không kiếm cho mình một nửa kia:
- “Em thấy trong xóm của mình người ta vẫn lấy vợ ối ra đấy.
         Anh cười buồn:
          -      Anh không muốn làm khổ người ta, một mình anh đã chịu đủ rồi em ạ. Ai chả muốn đũa có đôi, nhưng thôi… cuộc đời thế nào đi chăng nữa anh cũng ở một mình.
 Các cụ thường bảo “giày dép còn có số nữa là con người”. Anh và chị ấy yêu nhau nhưng không lấy được nhau có duyên nhưng không có phận em ạ. Số phận anh như vậy rồi.
Vẫn biết rằng cuộc sống sẽ thăng hoa nếu có tình yêu. Tình yêu đã làm cho cỏ cây xanh tươi, hoa nở chim hót. Tình yêu chính là động lực giúp con người sống tốt hơn. Ai cũng hiểu điều đó chứ không phải riêng tôi.
Mái ấm gia đình anh cũng như tôi chỉ là một vầng trăng khuyết không bao giờ tròn được nữa.
Mái ấm gia đình anh là sự ảm đạm, hiu hắt đến tê tái bao trùm khắp căn phòng
Anh bị bệnh thận đã gần 3 năm. Nhưng mới chạy thận được 1 năm. Bố mẹ anh đã  mất hết rồi. Bố anh mất khi anh mới có 15 tuổi. Còn mẹ anh, bà ra đi đúng ngày anh nhập viện cấp cứu, có còn nỗi đau nào hơn. “Hôm đó tưởng hai mẹ con cùng chết luôn” giọng anh trùng xuống làm người cứng rắn như tôi cũng phải mềm lòng. Những đắng cay chua xót cứ đổ về gia đình anh, cái thiếu thốn khổ đau cứ dồn về với chàng trai nghèo. Nỗi đau không làm anh gục ngã mà quyết tâm để vươn lên.
Cái gia đình mong manh đến tội nghiệp ấy luôn có những áng mây đen luôn đi cùng ánh mặt trời và có thể bao trùm và nuốt trôi tất cả.
Đó là cái ngày mà mây đen che phủ cuộc đời anh.
 Đau đớn tột đỉnh gia đình có 5 anh chị em, một chị gái và một anh trai, còn lại hai cô em gái.
          Anh kể cho tôi nghe về cuộc đời bất hạnh của anh trong căn nhà thuê trống huếch tuyềnh toàng, tài sản không có gì ngoài cái điếu cày, vài cái cốc chén và cái tích… đồ nghề kiếm sống của anh. Mà không phải một mình của anh trống hoếch mà căn phòng nào trong xóm trọ này cũng như vậy, trống huơ, trống hoác.
Niềm vui, niềm hạnh phúc bắt đầu nhen nhúm lên, đầu 2001 anh đã có dự định lấy vợ. Nhưng để cho anh trai cưới trước sau đó đến anh. Khi đó anh đang làm nghề lái xe. Anh trai anh sợ chuyện mẹ chồng nàng dâu khó ở. Nhà vợ đã cho anh chị một ngôi nhà (nói là cho thôi chứ thực ra là nửa bán nửa cho). Nói là nhà cho oai thôi chứ thực ra cũng không thể ở được vì nhà nghèo nên tận dụng thôi”. Theo lời anh kể.
Với sức khoẻ trai tráng của mình anh đã xung phong trèo lên và giúp anh trai sửa lại ngôi nhà cũ đó. Và cũng thật không may anh bị ngã gãy lưng liệt từ thắt lưng trở xuống, “liệt tất cả, tất cả em hiểu không?” anh nhấn mạnh.
Hôm đó đúng là  ngày mùng 1 – tháng 2 tết. Sau đó gia đình đưa anh đến bệnh viện 103 mổ và 20 ngày anh nằm liệt trên giường.
           Tất cả tương lai tươi đẹp  đã khép lại, cánh cửa tươi sáng đã đóng sầm trước mặt anh. Người vợ yêu quý bao ngày mong chờ … ôi.. .
              Anh ngồi trên xe lăn và chỉ biết khóc! Khóc! Và khóc! Nước mắt lăn dài trên má.  Đầu óc anh quay cuồng. Tim anh như vỡ ra thành từng mảnh. Không phải vì anh mềm yếu, đơn giản là … Anh không còn cái gì nữa.
          Cuộc đời coi như đã chấm dứt. Sức khoẻ không còn. Vốn liếng dành dụm để lấy vợ cũng hết. Duyên phận và sự chia ly mỏng manh đến dễ sợ. Cái mà người ta tưởng có thể cầm chắc chắn trong tay lại tuột mất. Anh hụt hẫng. Con đường hạnh phúc thật đau lòng. Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống. Đau buồn tuyệt vọng chán nản, cô đơn. Đã có nhiều lần anh đã có ý định… thôi đằng nào cũng thế, cho nó xong. Anh muốn tặc lữơi.
- Còn bây giờ? Tôi hỏi anh.
Anh cười buồn:
- Anh nghĩ rằng người ta sống được thì mình cũng sống được. Nghiệm ra điều này anh thấy mình can đảm hơn. Anh thấy còn có nhiều hoàn cảnh còn cơ cực, thiệt thòi hơn mình nhiều lắm. Mình còn hạnh phúc hơn rất nhiều người.
Anh kể tiếp cho tôi nghe về cuộc hành trình chữa bệnh của mình
Anh em thương anh lắm mời thầy mời thuốc về chữa trị, châm cứu. “Cũng may bấm đúng huyệt”  Mắt anh sáng ngời.

                                         NGUYỄN HỒNG CÔNG-Ngõ 121 Lê Thanh Nghị -Hà nội

 
Tiếp >

 
Advertisement